Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Trường NCL trước nguy cơ giải thể: Người trong cuộc trải lòng

Chủ nhật, 2014-04-06 06:44:04 - Nguồn: InfoNet.vn


Nhiều trường đại học ngoài công lập chật vật, đứng trước nguy cơ phải bán vì không thể tuyển sinh, khiến trường hoạt động khó khăn, không có tiền trả lương giáo viên… Lãnh đạo trường cay đắng tâm sự.
Các trường ĐH Hà Hoa Tiên (Hà Nam), trường ĐH Lương Thế Vinh (Nam Định), Trường ĐH Thái Bình Dương (Khánh Hòa), Trường ĐH Tây Đô (Cần Thơ)… những năm tuyển sinh vừa qua, dù đã xét tuyển đến đợt thứ 3 nhưng số lượng thí sinh đến nhập học chỉ vài chục sinh viên.
Tiến sỹ Đặng Thị Ánh Hồng, Hiệu phó Trường Đại học Hà Hoa Tiên cho biết: “Trường Đại học Hà Hoa Tiên được thành lập từ năm 2007, chỉ tiêu hàng năm của trường là khoảng 2.000 sinh viên, mục tiêu tới năm 2015 trường có ít nhất 8.000 sinh viên. Là trường đại học mang đặc thù đa ngành, đa hệ, đa trình độ, nhà trường đào tạo và cấp văn bằng theo hệ thống văn bằng quốc gia.
Tuy nhiên, từ khi thành lập đến nay năm nào tuyển sinh cũng không đủ chỉ tiêu, số lượng sinh viên đăng ký vào các ngành học ở trường rất ít. Năm 2013, số lượng sinh viên đăng ký các ngành học vào trường chỉ đạt khoảng 300 học sinh, đạt gần nửa so với chỉ tiêu của trường. Còn tuyển sinh năm 2014, chưa biết sẽ ra sao."
Theo lãnh đạo trường ĐH Hà Hoa Tiên, năm 2013 trường chỉ tuyển sinh vỏn vẹn khoảng 300 sinh viên
Theo TS Ánh Hồng, một số nguyên nhân ngoài khó khăn chung hiện nay, trường cũng vì mới thành lập, chưa có thương hiệu nên cũng rất ít sinh viên biết đến. 
Ngoài ra, trường Hà Hoa Tiên lại ở tỉnh lẻ (Hà Nam), xa thủ đô nên sinh viên cũng ngại tìm về đây học tập. Bên cạnh đó, các ngành nghề “hot” hiện nay, rất nhiều các trường Đại học mở ra để cạnh tranh thu hút sinh viên, nên những trường ngoài công lập, ít thương hiệu hơn sẽ yếu thế hơn trong cuộc cạnh tranh tuyển sinh…
TS Ánh Hồng còn cho biết: “Thực trạng chung hiện nay, nhiều sinh viên học xong ra trường khó kiếm việc làm, hệ thống các trường đại học ồ ạt mở ra thời gian vừa qua đã tác động ít nhiều đến trường chúng tôi”
Theo TS Ánh Hồng, hệ thống cơ sở vật chất của trường rất tốt. Nhà trường có đội ngũ giáo viên hơn 90 người gồm Giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ… Số giáo viên trên đầu học sinh là 1/4. 
Ngoài ra, cơ sở vật chất Khu nhà Hiệu bộ 7 tầng với khoảng 300 chỗ là nơi làm việc của Ban Giám hiệu, cán bộ, giảng viên của trường. Khu vực giảng đường bao gồm 2 tòa nhà 5 tầng với gần 100 phòng học, diện tích 120m2/phòng, đáp ứng cho khoảng 15.000-20.000 sinh viên, trang bị đầy đủ các thiết bị học tập hiện đại.
Còn trường Đại học Lương Thế Vinh (Nam Định) một số ngành nghề mở ra đào tạo mà không có giảng viên nào giảng dạy.  Đó là các ngành Công nghệ Thực phẩm, Bảo vệ Thực vật, Khoa học Thư viện. Lãnh đạo trường cũng thừa nhận nhiều ngành mở ngành mà không có giảng viên nào là tiến sĩ (theo quy định, khi mở ngành phải có ít nhất 1 tiến sĩ và 3 thạc sĩ là giảng viên).  
Ông Nguyễn Văn Hùng, Hiệu trưởng trường Đại học Lương Thế Vinh chua xót chia sẻ: “Trong tình cảnh không tuyển sinh được, nhà trường phải ra quyết định chấm dứt hợp đồng lao động với 45 cán bộ, giảng viên. Hiện nhà trường đang gặp rất nhiều khó khăn, trường nợ trên 40 tỷ đồng, và đã cố gắng thanh toán được khoảng 30 tỷ đồng, số nợ còn lại tới 17 tỷ đồng…”
“Chính từ thực trạng trường ĐH Lương Thế Vinh không có giáo viên ở nhiều ngành nghề mở ra và không đạt quy định của Bộ đã ảnh hưởng đến chất lượng đào tạo, sinh viên học xong khó kiếm được việc làm… Cộng thêm là trường nằm ở tỉnh lẻ, nên ngày càng ít sinh viên đăng ký vào trường.” – Ông Hùng lý giải về nguyên nhân khó khăn của trường.
Tình trạng các trường đại học ngoài công lập gặp khó khăn trong khâu tuyển sinh theo dự báo sẽ còn xảy ra trong năm 2014, cho dù hiện nay các trường đưa ra nhiều phương án như hạ điểm chuẩn, trao học bổng nhưng vẫn khó có thể thu hút được thí sinh.
Trước tình trạng thất nghiệp ngày càng gia tăng, cộng với chất lượng trong giáo dục đại học ngày càng giảm sút, học sinh ngày càng ý thức lựa chọn ngành nghề, chọn trường để dự thi…; 
Bên cạnh đó, các trường đại học ngoài công lập được mở tràn lan, lại không có chiến lược phát triển ngành nghề cho phù hợp với tình hình thực tế là nguyên nhân khiến cho nhiều trường đang đứng trước nguy cơ đóng cửa.
Nguyễn Hiếu 
  1. Thuyền Hạnh Phúc

    Thảo luận trong 'Score/Tab Bán/Cổ điển' bắt đầu bởi Dr.DuyKhánh, 15 Tháng bảy 2013.
    Đây là 1 bài cũng thuộc dạng cổ,giờ này người biết có lẽ không nhiều.Lang thang trên mạng tìm mãi mới có 1 bản chép tay chụp ảnh này,có lẽ cũng không dưới 30 năm tuổi.
    Rất mong pro nào chuyển soạn bài Hạnh Phúc này sang Guitarpro Tab giúp em .Em cảm ơn!

    [​IMG]
03:16-04/04/2014 TIA SÁNG

Giá trị cốt lõi của đại học
Giáp Văn Dương
với trường đại học chính quy đầu tiên là
ĐH Bologna thành lập năm 1088 tại nước Ý.
Trong ảnh: Con dấu của ĐHBologna
Vậy thì cuối cùng, đại học là gì?
Vậy tinh thần đại học là gì?

Khái niệm đại học xuất phát ban đầu từ châu Âu,

Ngày 17/3/2014, Mạng lưới học giả Việt Nam đã tổ chức hội thảo quốc tế với chủ đề: Thế nào là một đại học tốt?  Hẳn nhiên, để trả lời được câu hỏi này, thì phải trả lời một câu hỏi trước đó: Thế nào là một đại học? Đây là dịp để một lần nữa, giáo dục đại học lại được xới lên và mổ xẻ ở nhiều góc nhìn khác nhau, mà bài viết này là một trong số đó.

Nhìn lại một quan niệm

Tính đến nay, Việt Nam đã có hơn 400 trường Đại học và Cao đẳng, vậy mà câu hỏi hiển nhiên này: Thế nào là một đại học, vẫn chưa được thống nhất trong cách hiểu, không phải về hình thức và cách tổ chức, mà về nội dung của khái niệm này.

Bộ Giáo dục và Đào tạo, trong Luật giáo dục 2012, có hẳn Điều 7 quy định về cơ sở giáo dục đại học. Theo đó, cơ sở giáo dục đại học sẽ bao gồm tất cả các trường cao đẳng, đại học, học viện, đại học vùng, đại học quốc gia, viện nghiên cứu, đại học công, đại học tư, đại học có góp vốn của nước ngoài, đại học 100% vốn của nước ngoài, cơ sở giáo dục đại học liên doanh giữa nhà đầu tư trong và ngoài nước.

Quy định chi tiết này có thể gộp lại thành một mệnh đề đơn giản: Tất cả các cơ sở đào tạo bậc đại học thì được gọi là cơ sở giáo dục đại học. Tất cả các tên trường nào có chữ đại học thì đều là trường đại học!

Rõ ràng cách quy định này chỉ mang tính mô tả mà không thể làm rõ ý niệm về bản chất của một đại học hầu cho đại chúng có thể hiểu được.

Nhưng đây không phải là ngoại lệ, vì ngay cả với thế giới, thế nào là một đại học cũng vẫn là một vấn đề còn tranh cãi. Cho đến nay vẫn chưa có được sự thống nhất giữa các nhà nghiên cứu, các đại học và các chính phủ trong cách hiểu về đại học, đặc biệt là phần chức năng và sứ mệnh của nó, trong xã hội.

Trong số các ý kiến, có một xu hướng cho rằng, đại học phải là đại học nghiên cứu, nơi sản xuất tri thức và hội tụ tinh hoa. Đây là quan niệm của những đại học danh tiếng, hiện đang dẫn đầu thế giới trong các bảng xếp hạng toàn cầu. Những sinh viên và giáo sư giỏi nhất cũng thường tụ hội về những nơi này để học tập và làm việc. Đầu tư  cho các trường này cũng thường lớn hơn rất nhiều so với các đại học còn lại. Và thành công, xét trên những tiêu chí phổ biến trong nghiên cứu và đào tạo, tất nhiên cũng lớn hơn các đại học khác.

Còn xu hướng khác thì ngược lại, cho rằng đại học thì phải đào tạo nhân lực có kỹ năng và tri thức để làm việc, để cung cấp nhân lực cho xã hội, còn việc nghiên cứu chỉ là phụ. Các trường này đặt sứ mệnh đào tạo đại trà làm trọng tâm hoạt động của mình.

Và hẳn nhiên ở giữa hai xu hướng này là quan niệm cho rằng, đại học thì phải vừa đào tạo và nghiên cứu. Tuy nhiên tỉ lệ thế nào thì tùy vào từng điều kiện cụ thể, đặc biệt là những điều kiện về văn hóa và nguồn lực của từng trường, từng chính phủ vận hành nó.

Ở Việt Nam, bậc học đại học được mặc nhiên hiểu là bậc giáo dục sau phổ thông, với chương trình đào tạo thường là 4 năm, hoặc hơn với một số ngành nghề chuyên biệt. Với cách hiểu đơn giản này, đại học đã bị mang tiếng là trường phổ thông cấp 4, không có một sự khác biệt nào về chất so với các bậc học trước đó.

Điều này dẫn đến hiên tượng quy giản tối đa: Đại học chỉ còn là một cái tên, chỉ một bậc học sau phổ thông, hoặc một cơ sở đào tạo sau phổ thông có gắn chữ đại học. Việc hàng loạt trường đại học tư thục, và các trường cao đẳng nâng cấp lên thành đại học, là một minh chứng cho hiện tượng này.

Với các đại học tư, có nhiều trường ra đời cả chục năm mà đến nay vẫn chưa có cơ sở riêng, nay thuê chỗ này mai thuê chỗ khác. Đội ngũ giảng viên thì chắp vá nhặt nhạnh. Tất cả những gì mà cơ sở đào tạo này có được chỉ là cái tên có chữ Đại học. Còn nội dung bên trong thì trống rỗng.

Với các trường hợp nâng cấp từ cao đẳng lên đại học, mà trước đó rất có thể trường cao đẳng đó lại được nâng cấp từ trung cấp lên, thì câu chuyện có khác đi về quy trình và cơ sở vật chất. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn một chút, thì sau khi nang cấp, cơ sở giáo dục đó vẫn được vận hành bởi những con người đó, tức là vẫn thầy đó, trò đó, trường sở đó, nhưng dưới một cái tên mới có chữ “đại học”, thì tuy hình thức là đại học, nhưng nội dung của nó chưa phải là đại học.

Việc này không chỉ xảy ra ở các thành phố lớn, mà còn ở các địa phương và các ngành khác nhau. Mỗi địa phương đều “phấn đấu” có một đại học. Mỗi ngành cũng có mong muốn tương tự. Hiện tượng này tạo ra cảm giác tỉnh tỉnh làm đại học; ngành ngành làm đại học, mà không cần hiểu đại học là gì. Mục tiêu hướng đến là có chữ “đại học” trong tên gọi, còn nội hàm của nó ra sao thì không cần làm rõ.


Khái niệm đại học xuất phát ban đầu từ châu Âu, với trường đại học chính quy đầu tiên là Đại học Bologna thành lập năm 1088 tại nước Ý. Chữ “đại học” được dịch từ tiếng Anh là “university”, và tiếng La tinh là “univesitas”, với nghĩa nguyên thủy của các từ này “tổng thể”, ngụ ý những điều mà đại học hướng đến là “tri thức tổng thể” hay “chân lý phổ quát”. Vì thế, ý niệm về đại học, ngay từ khi mới ra đời, đã gắn liền với việc giáo dục tri thức tổng thể, thay vì kỹ năng làm việc cụ thể. Đây chính là điểm khác biệt giữa đại học và cơ sở dạy nghề, dù thời gian đào tạo có thể là tương đương nhau.

Vì thế, sứ mệnh chung nhất của đại học chính là sứ mệnh giải phóng con người khỏi vô minh vì thiếu hiểu biết, kể cả thiếu hiểu biết về chính bản thân mình.

Cũng vì thế, bên cạnh những nội dung chuyên ngành cụ thể, thì những môn giáo dục khai phóng luôn đóng vai trò quan trọng trong chương trình giảng dạy của bậc đại học. Do vậy dù theo thời gian, cách hiểu về đại học mỗi nơi mỗi khác, và ngày càng xa nhau, nhưng việc khai khá tiềm năng và khai phóng con người chưa bao giờ xa rời các hoạt động của đại học.

Với Việt Nam, câu trả lời cho câu hỏi “Đại học là gì?” thì càng thêm rắc rối, khi chính tại đây, xuất hiện các mô hình và hệ thống đào tạo sau phổ thông không giống ai. Điển hình là mô hình Đại học quốc gia, và hệ thống trường Đảng hiện hành.

Vậy nên, khi đặt ra câu hỏi “Đại học là gì?”, cách trả lời đơn giản nhất là: Trường đại học là nơi đào tạo bậc đại học. Còn bậc đại học là bậc học sau phổ thông, có thời gian đào tạo từ 4 năm trở lên.

Cách trả lời này tuy khó bắt bẻ nhưng không làm toát ra tinh thần của một trường đại học cần phải có. Cách trả lời này không khác nào cách nói vòng vo: Trời là Thượng đế. Thượng đế là Trời.

Nhưng có phải bất cứ cơ sở đào tạo sau phổ thông nào, với thời gian đào tạo 4 năm trở lên, cũng là đại học?

Câu trả lời là không. Nếu cơ sở đào tạo đó không toát ra được tinh thần đại học, và không có đủ nguồn lực để hiện thực hóa tinh thần đại học đó, thì không nên được coi là một đại học, dù trong tên gọi của nó có chữ này.


Tinh thần xuyên suốt của mọi hoạt động trong đại học không gì khác hơn là tinh thần tự do học thuật. Cụ thể hơn thì đó là tự do nghiên cứu và tự do giảng dạy. Bất cứ nơi nào nuôi dưỡng và xiển dương tinh thần tự do học thuật này, thì nơi đó đều xứng đáng được gọi là đại học, dù cơ sở vật chất còn thiếu thốn.

Trong lịch sử của các trường đại học nổi tiếng thế giới, thầy và trò nhiều khi phải thảo luận trong trường lớp sơ sài. Nhưng tinh thần tự do học thuật, ít nhất là trong khuôn viên trường, luôn được cổ vũ.

Chính tinh thần tự do đại học này đã thúc đẩy trào lưu hình thành các đại học nghiên cứu trên thế giới. Thay vì chỉ truyền bá tri thức thuần túy, đại học còn là nơi khai phá tri thức.

Và cũng chính nhờ tinh thần tự do học thuật này, mà đại học không chỉ là nơi nuôi dưỡng và xiển dương tri thức, mà còn là nơi nuôi dưỡng văn hóa. Đại học trở thành một trung tâm văn hóa, bên cạnh sự hiển nhiên về một trung tâm tri thức.

Nói thì dễ như vậy, nhưng thực hiện được lại không phải đơn giản. Vì tự do học thuật đòi hỏi phải có tự trị về quản lý, trong đó quan trọng nhất là toàn quyền tự quyết trong việc lựa chọn chương trình giảng dạy, nghiên cứu và bổ nhiệm nhân sự. Nhưng điều này thường trái ngược với mong muốn kiểm soát của chính quyền, vì nó tiềm ẩn một nguy cơ sâu xa về mầm mống chống lại lợi ích của nhà cầm quyền, khi lợi ích đó không trùng khớp với lợi ích của dân chúng. (Nguy cơ này càng dễ trở thành hiện thực khi đại học là nơi tập trung của giới trí thức tinh hoa và thanh niên trẻ đầy nhiệt huyết và đầy khát vọng thay đổi).

Tự do học thuật, đó chính là giá trị cốt lõi của đại học. Một cơ sở đào tạo đại học nào không có được tinh thần này, hay không xây dựng được giá trị cốt lõi này, thì không xứng đáng là một đại học. Khi đó cơ sở đào tạo chỉ có cái mác là đại học, hoặc cùng lắm cũng chỉ là một cái xác không hồn, mà không phải là một đại học theo đúng  nghĩa của từ này. 

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Khi Giấc Mơ Về  ĐỨC TRÍ
Khi giấc mơ đã quay trở về
Em vẫn không tin rằng có ngày em sẽ đón anh nơi cuối đường.
Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau chính cũng nơi đây ta ngồi mơ...
Về giấc mơ nơi thiên đường.


ÐK1:
Rồi một ngày anh đi
Em buồn như khóc anh đâu hay biết
Bao đêm em thức nước mắt đầy vơi rớt theo đêm dài.
Dù giờ này em biết
Xa nhau năm tháng hôm nay anh cũng đã quay về đây,
Bên em đêm ngày chẳng muốn chia tay.


Nhưng tiếc thay anh ơi
Những mộng mơ mãi cũng chỉ là những mộng mơ,
Chẳng có thiên đường bao giờ!
Em biết anh trách em
Cũng vì em bước đi con đường
Nơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ.


ÐK2:
Ðuờng gập ghềnh em đi,
Riêng một mình em đường dài em đi
Nơi đây anh đứng chẳng biết làm chi chẳng biết nói gì.
Rồi chợt buồn em khóc
Anh đâu hay biết trong tim em chỉ có riêng mình anh,
Yêu anh cho dù phải cách xa anh.


Em mãi mơ giấc mơ đêm ngày
Em có anh bên em muôn đời nhưng chẳng biết nên làm thế nào.
Em biết anh trách em
Cũng vì em bước đi con đường nơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ. Khi giấc mơ đã quay trở về
Em vẫn không tin rằng có ngày em sẽ đón anh nơi cuối đường.

Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau chính cũng nơi đây ta ngồi mơ...

Về giấc mơ nơi thiên đường.



ÐK1:

Rồi một ngày anh đi

Em buồn như khóc anh đâu hay biết

Bao đêm em thức nước mắt đầy vơi rớt theo đêm dài.

Dù giờ này em biết

Xa nhau năm tháng hôm nay anh cũng đã quay về đây,

Bên em đêm ngày chẳng muốn chia tay.



Nhưng tiếc thay anh ơi

Những mộng mơ mãi cũng chỉ là những mộng mơ,

Chẳng có thiên đường bao giờ!

Em biết anh trách em

Cũng vì em bước đi con đường

Nơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ.



ÐK2:

Ðuờng gập ghềnh em đi,

Riêng một mình em đường dài em đi

Nơi đây anh đứng chẳng biết làm chi chẳng biết nói gì.

Rồi chợt buồn em khóc

Anh đâu hay biết trong tim em chỉ có riêng mình anh,

Yêu anh cho dù phải cách xa anh.



Em mãi mơ giấc mơ đêm ngày

Em có anh bên em muôn đời nhưng chẳng biết nên làm thế nào.

Em biết anh trách em

Cũng vì em bước đi con đường nơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ.

Em vẫn không tin rằng có ngày em sẽ đón anh nơi cuối đường.
Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau chính cũng nơi đây ta ngồi mơ...

Về giấc mơ nơi thiên đường.



ÐK1:

Rồi một ngày anh đi

Em buồn như khóc anh đâu hay biết

Bao đêm em thức nước mắt đầy vơi rớt theo đêm dài.

Dù giờ này em biết

Xa nhau năm tháng hôm nay anh cũng đã quay về đây,

Bên em đêm ngày chẳng muốn chia tay.



Nhưng tiếc thay anh ơi

Những mộng mơ mãi cũng chỉ là những mộng mơ,

Chẳng có thiên đường bao giờ!

Em biết anh trách em

Cũng vì em bước đi con đường

Nơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ.



ÐK2:

Ðuờng gập ghềnh em đi,

Riêng một mình em đường dài em đi

Nơi đây anh đứng chẳng biết làm chi chẳng biết nói gì.

Rồi chợt buồn em khóc

Anh đâu hay biết trong tim em chỉ có riêng mình anh,

Yêu anh cho dù phải cách xa anh.



Em mãi mơ giấc mơ đêm ngày

Em có anh bên em muôn đời nhưng chẳng biết nên làm thế nào.

Em biết anh trách em

Cũng vì em bước đi con đường nơi mà ta chẳng thể đến với nhau bao giờ.

Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau chính cũng nơi đây ta ngồi mơ...
Về giấc mơ nơi thiên đường.



Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Gửi Em ở Cuối Sông Hồng

 Giọng Nam:
Anh ở biên cương nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt. Ở nơi anh mùa này con nước lắng phù sa in bóng đôi bờ. Anh ở biên cương biết rằng em năm ngóng tháng chờ, cứ chiều chiều ra sông mà gánh nước, nên ngày ngày cùng bạn bè trên chốt
anh lại xuống sông Hồng cho thỏa lòng em mong.

Giọng Nữ:
Em ở phương xa, nghe đài báo gió mùa đông bắc, em thương anh nơi chiến hào gặp rét. Mà em thương anh chiều nay đang đứng gác, lo canh giữ đất trời, áo ấm có lành không, hỡi anh yêu người chiến sĩ biên thùy?
Giọng Nam:

Có gì đâu tấm lòng người chiến sĩ, có tình yêu bốn mùa sưởi ấm. Dù gió mưa, dù mùa đông.
Giọng Nam và Giọng Nữ:

Vì rằng em luôn ở bên anh.
Giọng Nữ:

Em ở phương xa nơi con sông Hồng chảy về với biển, ở trên anh đầu nguồn biên giới, cuối dòng sông nơi ấy quê nhà. Em ở phương xa, cách mười sông ba núi bốn đèo, đem lòng mình gửi về miền biên giới. Sao chẳng nói nên lời nhưng nặng tình yêu thương.
Giọng Nam:

Anh ở biên cương sương lạnh giá buốt mùa đông tới.
Giọng Nữ:

Nơi quê hương em bước vào vụ mới.
Giọng Nam:

Rằng anh thương em đồng quê chưa cấy hết, tay em ngập dưới bùn, lúa cấy thẳng hàng không, hỡi em yêu ở cuối sông Hồng? Thầy dòng sông sóng ngầu lên sắc đỏ
biết là anh nhớ về em đó
Giọng Nữ: nhớ về anh đó. Là chiến công, là niềm tin, là tình yêu anh gửi cho em
Giọng Nữ: là tình yêu em gửi cho anh.
Giọng Nam: Anh gửi cho em
Giọng Nữ: Em gửi cho anh
Giọng Nam và Giọng Nữ:
Là tình yêu ta gửi cho nhau




Thứ Ba, 1 tháng 4, 2014

NHỮNG BAI HAT HAY

Tặng Chủ Nhật Tươi Hồng (Beautiful Sunday) cho bạn bèClick vào đây để tải Chủ Nhật Tươi Hồng (Beautiful Sunday)!Ch Nht Tươi Hng (Beautiful Sunday)
Ca sĩ: Don H
Sáng tác: Phm Duy

Sớm mai tươi hồng một ngày tươi đẹp 
Mình tới công viên cùng một niềm ấm êm 
Ngày vui mừng ôi chủ nhật tươi nắng hồng
Có em trong vườn vườn hoa thắm tươi 
Và đến bên em rồi thì em nói ngay
Thật tươi lành ôi chủ nhật đôi lứa mình 

Ha Ha Ha Thấy không ngày Chủ Nhật 
Ngày hôm nay ta vui chơi trong ngày tươi đẹp 
Rồi em nói nói nói nói yêu người yêu mình 
Wo wo wo Thật ngon lành 
Ôi chủ nhật trong ái tình 

Sẳn xe đây rồi cùng nhau phóng chơi 
Ngồi ép bên nhau cười cười trong gió vui 
Thật tưng bừng ôi chủ nhật trên phố phường 
Sớm mai tươi cười một ngày đông người 
Vật nắng soi trên đời va soi lứa đọi 
Ngày kéo dài ôi chủ nhật trên cõi đời 
Welcome to Yeucahat.com

Ha Ha Ha Thấy không ngày Chủ Nhật 
Ngày hôm nay ta vui chơi trong ngày tươi đẹp 
Rồi em nói nói nói nói yêu người yêu mình 
Wo wo wo Thật ngon lành 
Ôi chủ nhật trong ái tình

Smile (Nụ cười)

Đóng góp: Bùi Đức HảiNụ cười tươi tắn có thể làm bừng sáng cả một ngày buồn tẻ
Nụ cười vui vẻ có thể đánh thức cầu vồng trên bầu trời ảm đạm
Vậy nên hãy chia sẻ nụ cười của bạn với tất cả mọi người,
Để rồi nó sẽ được tặng lại cho bạn và tươi thắm mãi

Nở nụ cười bất chợt trên môi
Để cho đám mây nặng trĩu nhảy múa vui tươi
Để chú cào cào lần đầu có thể thử tài chơi vĩ cầm
Với ánh lam trẻ trung của mùa xuân mới hé
Dòng sông vừa tuôn chảy rộn ràng
Và một tình bạn luôn bắt đầu với một nụ cười tươi

Thậm chí chỉ một nụ cười hạnh phúc tỏa nắng
Có thể làm cho thời tiết đang u ám và đượm buồn ngừng khóc lóc
Và rừng già đang say ngủ sẽ thôi mơ màng
Và ngài sẽ vỗ đôi tay lá xanh của mình trong niềm hân hoan mộc mạc

Nở nụ cười bất chợt trên môi
Để cho đám mây nặng trĩu nhảy múa vui tươi
Để chú cào cào lần đầu có thể thử tài chơi vĩ cầm
Với ánh lam trẻ trung của mùa xuân mới hé
Dòng sông vừa tuôn chảy rộn ràng
Và một tình bạn luôn bắt đầu với một nụ cười tươi
Với ánh lam trẻ trung của mùa xuân mới hé
Dòng sông vừa tuôn chảy rộn ràng
Và một tình bạn luôn bắt đầu với một nụ cười tươi

Mọi người đều thấy lòng mình ấm hơn với những nụ cười,
Từ chú voi khổng lồ đến những con ốc sên bé tí teo
Vậy nên hãy nối vòng quanh khắp Trái Đất này
Như những dây đèn lấp lánh, hãy thắp lên những nụ cười tỏa sáng.


Lyric - Lời gốc
От улыбки хмурый день светлей
От улыбки в небе радуга проснется
Поделись улыбкою своей
И она к тебе не раз еще вернется
Припев:
И тогда наверняка вдруг запляшут облака
И кузнечик запиликает на скрипке
С голубого ручейка начинается река
Ну а дружба начинается с улыбки
С голубого ручейка начинается река
Ну а дружба начинается с улыбки
От улыбки солнечной одной
Перестанет плакать самый грустный дождик
Сонный лес простится с тишиной
И захлопает в зеленые ладоши
Припев
От улыбки станет всем теплей
И слону и даже маленькой улитке
Так пускай повсюду на земле
Будто лампочки включаются улыбки
Припев